Cận vệ cuối cùng của Sir Alex và lời hứa cho tương lai – Bongdaso – Bóng đá số

Người cận vệ vĩ đại cuối cùng của Sir Alex Ferguson ở Man Utd, Michael Carrick vẫn đang tận tụy làm việc tại Old Trafford với một mục tiêu duy nhất: Đưa Quỷ đỏ trở lại đỉnh cao.

Michael Carrick trầm lặng. Không có chút nào ồn ào được tiền vệ tài hoa này phô ra trong suốt sự nghiệp. Anh là mẫu đàn ông mà bất cứ người cha nào cũng muốn nhận làm con rể: ổn định, đáng tin cậy, tinh tế và là người luôn tỏ ra bối rối khi phải nhận lời khen ngợi.

Carrick không mấy thích thú khi phải trở thành trung tâm của trận đấu tôn vinh anh ở Old Trafford mùa hè năm 2017. Tuy vậy, tiền vệ 36 tuổi này vẫn phải “chịu đựng” sự chú ý thêm một lần nữa, một lần cuối cùng khi anh bước ra sân trong trận đấu chia tay Man Utd, với Watford vào ngày bế mạc Premier League 2017-2018. Carrick xuất hiện cùng hai con nhỏ và nhanh chóng gạt bỏ cảm xúc của ngày chia tay để mở đường cho chiến thắng của Quỷ đỏ. Từ đường chuyền ngọt lịm của anh, Juan Mata kiến tạo cho Marcus Rashford ghi bàn duy nhất của trận đấu.

Khi Carrick treo giày cũng là lúc thời kì vàng son của Man Utd và Sir Alex Ferguson chính thức khép lại, quá khứ huy hoàng của Quỷ đỏ thực sự trở thành dĩ vãng. Ryan Giggs, Paul Scholes, Rio Ferdinand và Wayne Rooney người treo giày, người rời CLB từ trước đó. Carrick là người cuối cùng trong “Thế hệ vàng thứ 2” – vô địch Premier League 3 năm liên tiếp (2006-08), vô địch Champions League 2008 vẫn còn ở lại Man Utd đến lúc này.

Ảnh hưởng của Sir Alex với Carrick là điều đương nhiên. Khi huyền thoại người Scotland bị xuất huyết não vào đầu tháng 5 năm 2018, Carrick thừa nhận anh đã bị sống nặng. Chia sẻ với ESPN, tiền vệ này cho biết: “Ông ấy có tầm ảnh hưởng to lớn với mọi người, đặc biệt với cá nhân tôi. Trong thực tế, ông ấy không phải lúc nào cũng ngồi lại để nói chuyện hay khuyên nhủ tôi, nhưng những gì ông ấy làm hoặc biểu lộ tác động mạnh mẽ đến tôi. Tinh thần quyết thắng và không bao giờ thỏa mãn của ông ấy là ví dụ”.


Gần 19 năm sau khi ra mắt West Ham trong trận đấu với FC Jokerit tại Intertoto Cup, Carrick đã giải nghệ vào mùa hè 2018 với 12 danh hiệu lớn – và là 18 nếu bạn tính cả 6 chiếc đĩa bạc Community Shields. Anh là một trong những cầu thủ hiếm hoi giành chiến thắng trong mọi giải đấu cấp CLB từng tham dự, từ Champions League cho đến Europa League và Club World Cup. Thành tích đó rõ ràng không tệ với một tiền vệ mà theo đánh giá của Ferguson, chỉ có thể chơi bóng vào mùa mưa.

Carrick nhớ lại: “Đó là thời điểm bắt đầu mùa giải, trong suốt 3, 4 năm liên tiếp, Sir Alex đã luôn nói với tôi rằng: ‘Cậu sẽ không chơi tốt cho đến khi trời mưa’. Lúc đó tôi nghĩ rằng: ‘Ông ấy đang muốn nói gì nhỉ?’. Nhưng sau đấy khi bạn theo dõi đội hình của chúng tôi vào tháng 9 và tháng 10, bạn sẽ thấy tôi đánh mất 4 đến 6 tuần để tìm kiếm phong độ và cảm giác bóng. Đến lúc tôi trở lại đội hình, tôi sẽ chiếm được vị trí thường xuyên”.


Trong suốt thời kỳ hậu Ferguson ở Old Trafford, Carrick là sợi chỉ đỏ trong những câu chuyện giữa cái cũ và cái mới, là lời nhắc nhở về quá khứ hào hùng của Man Utd, là cầu nối quan trọng cho tương lai đội bóng, ở cả trong và ngoài sân cỏ. Tầm quan trọng của anh với Quỷ đỏ cũng đã được đám đông thừa nhận từ lâu. Thế nhưng ít ai biết rằng mọi chuyện không phải lúc nào cũng thuận lợi với Carrick tại United.

Gia nhập Man Utd từ Tottenham vào năm 2006, Carrick được coi là mắt xích quyết định giúp Quỷ đỏ bước vào giai đoạn thành công mới dưới triều đại Sir Alex, với 3 chức vô địch Premier League liên tiếp và 1 danh hiệu Champions League. Tuy vậy, tiền vệ này bỗng dưng bị loại khỏi đội hình xuất phát ở giai đoạn đầu mùa giải 2009-2010. Truyền thông Anh tin rằng Carrick đã bị Sir Alex trừng phạt vì màn trình diễn kém cỏi trước Barcelona ở trận chung kết Champions League mùa giải trước đó.

Carrick thực sự đã bị Sir Alex trừng phạt? 

“Ông ấy hoàn toàn có thể đổ lỗi cho tôi, nhưng ông ấy chưa bao giờ nói với tôi về chuyện đó”, Carrick mỉm cười nói. “Nói công bằng thì tôi đã mắc lỗi trong bàn thua đầu tiên. Đó là một pha không chiến nhưng tôi lại đánh đầu đưa bóng về phía đối thủ. Nhưng thực sự ông ấy chưa bao giờ đổ lỗi cho tôi”.

“Mọi chuyện có lẽ đơn giản là lời giải thích tại sao tôi không thể chơi bóng cho đến tháng 10” (Cười).

Những gì Carrick không đề cập đến là thực tế anh đã chơi trận chung kết năm 2009 với một ngón chân rạn nứt – điều khiến anh trở nên bất lực trước Xavi, Andres Iniesta và Lionel Messi. Tiền vệ người Anh luôn luôn chiến đấu thầm lặng và khiêm nhường có phần cam chịu như vậy.


Áp lực đè nặng lên vai Carrick ngay từ ngày đầu tiên anh đến Man Utd. CLB trao cho anh áo số 16 của Roy Keane, thách thức anh lấp đầy khoảng trống mà người đội trưởng vĩ đại nhất của Sir Alex bỏ lại. Nhưng Carrick lại là mẫu tiền vệ hoàn toàn khác với Roy Keane. Anh không hung dữ mà mềm mại. Anh cũng điều tiết trận đấu bằng các đường chuyền thay vì các tiếng la hét.

Cá tính của Carrick trên sân thể hiện rõ điều đó. Trong một tập thể quá nhiều ngôi sao, anh đôi lúc giống như người vô hình vì sự khiêm nhường hiếm có. Thậm chí rất nhiều người từng nghi ngờ vai trò và tầm ảnh hưởng của tiền vệ này trong thành công của Man Utd giai đoạn 2006-2008. Chỉ có Sir Alex là chưa bao giờ đánh giá sai Carrick và ngược lại.

“Niềm tin của chúng tôi với ông ấy là điều bạn không thể tưởng tượng được”, Carrick nói. “Nếu tôi bất ngờ bị loại khỏi đội hình, tôi sẽ tự động hiểu đó là quyết định của ông ấy, việc tôi cần làm là luôn sẵn sàng khi được gọi đến. Tôi cũng chấp nhận khả năng không được thi đấu trong một giai đoạn dài”.

“Đó là cách ông ấy quản lý đội bóng. Một số cầu thủ bắt đầu mùa giải đầy thăng hoa rồi biến mất, và một số lại giống như tôi, khởi đầu không tốt nhưng kết thúc đầy mạnh mẽ. Sir Alex hiểu rõ điều đó và tận dụng các cầu thủ theo cách rất tuyệt”.

Carrick không có cá tính mạnh giống Sir Alex. Anh chắc chắn không thể trở thành “máy sấy tóc” thứ 2. Tuy vậy, khả năng nhận định và xoay chuyển tình thế của tiền vệ này có nét giống với người thầy cũ. Ở trận đấu Man Utd thắng ngược Man City 3-2 trên sân Etihad hồi tháng 4/2018, Carrick dù không thi đấu nhưng vẫn đóng vai trò quan trọng. Anh dường như đã mang theo ngọn đuốc của Sir Alex, nhắc nhở các đồng đội về niềm tự hào khi khoác trên mình chiếc áo của United.


“Tôi nghĩ một cầu thủ lớn tuổi cần có trách nhiệm chỉ bảo các cầu thủ trẻ hơn”, Carrick cho biết. “Tôi từng có kinh nghiệm đó khi mới vào đội. Khi còn trẻ, tôi luôn chờ đợi các đàn anh nói hoặc làm gì đó trong các tình thế nhất định, và liệu họ mong muốn điều gì”.

Bước ngoặt Carrick mang đến ở giờ nghỉ giải lao tại Etihad là dấu hiệu thú vị cho chương tiếp theo của tiền vệ này, khi anh bước vào sự nghiệp huấn luyện với vai trò ban đầu là trợ lý cho Jose Mourinho trước đây và bây giờ là Ole Solskjaer.


Nếu nói người nào hiền quá thì không thể thành công, hãy nhìn vào bảng vàng thành tích của Carrick: 5 Premier League, 3 League Cup, 1 FA Cup, 1 Europa League và, tất nhiên là 1 Champions League, đỉnh cao của tiền vệ này.

“Đó là đỉnh cao trong sự nghiệp của tôi, một kỷ niệm suốt đời không quên”, Carrick nói. “Cảm xúc của toàn đội lúc đó là điều tuyệt nhất tôi từng có trong đời”.

Giống như nhiều ngôi sao khác của Man Utd, Carrick đã trải qua một đêm căng thẳng tột độ của Moscow. Ronaldo mở tỉ số cho Man Utd trước khi Lampard ghi bàn gỡ hòa và trận đấu bước vào loạt đá luân lưu 11m. Ký ức về quãng đường từ vòng tròn trung tâm sân Luzhniki đến chấm 11m khiến sự lo lắng lộ rõ trên gương mặt Carrick. Trước khi sung sướng tột cùng vì chiến thắng, tiền vệ này đã phải chịu đựng những giây phút dằn vặt nhất cuộc đời khi đặt bóng và cầu nguyện nó sẽ bay vào lưới.

“Vâng, đó là một trong những điều khủng khiếp nhất tôi đã từng làm. Không, nó là điều khủng khiếp nhất rồi”, Carrick nhớ lại. “Bạn có lẽ sẽ không muốn bất cứ ai phải chịu đựng cảm giác đó. Đứng nhìn cầu thủ khác đá 11m đã khổ, nhưng tự mình bước lên thực hiện còn khổ hơn. Đối diện với khung thành, bạn sẽ tưởng tượng ra vô số hậu quả khi mình đá trượt. Thật may là chúng tôi đã chiến thắng”.

“Tôi nghĩ chúng tôi đều đã nghĩ Man Utd thua chắc rồi (trước khi John Terry trượt chân). Tôi không dám nhìn cú sút của Terry, vì thế tôi không biết chuyện gì xảy ra. Nhưng đêm hôm đó thực sự đau tim. Tâm trạng chúng tôi giống như đi tàu lượn vậy”.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*